Thân gửi đến CÔ – NGƯỜI MẸ THỨ HAI CỦA CON
Cập nhật lúc: 30 Tháng Mười Hai 2019 10:16:52 SA

Buổi ra mắt CLB THƠ VĂN - BÁO CHÍ

 

   CÔ – NGƯỜI MẸ THỨ HAI CỦA TÔI

                           

3 năm, 36 tháng, 1095 ngày. Ấy vậy sao quãng thời gian cấp 3 lại trôi nhanh hơn hẳn so với những ngày thơ bé. Lúc đó, ta chưa biết trân trọng thời gian, trân trọng những mối quan hệ; nghĩ mình đã đủ chín chắn, tự cho mình cái quyền sống mà không cần quan tâm đến những người xung quanh. Rồi ta trưởng thành, khi mà khuôn mặt cô và những người bạn cũ đã phai dần trong tâm trí. Ta tình cờ một mình lang thang trên lối cũ, bỗng chốc bắt gặp ánh đỏ quen thuộc của cây phượng rực một góc sân trường. Những hoài niệm về quãng thời gian bên nhau lại bồng bềnh trong tâm trí. Ta chẳng bao giờ có thể làm lại, chỉ có thể trách bản thân: " À, mình ngu ngốc quá". Sao lúc ấy mình không níu giữ, sao không dành thêm công sức và thời gian hết mình cho thanh xuân.

 

Thời gian sẽ chẳng trôi ngược một lần, nó cũng không dừng lại để cho ta sống mãi với tuổi học trò. Vậy nên ngôi trường Hoàng Văn Thụ, ngôi nhà thứ hai của tôi, hãy cất đi những giọt nước mắt trong buổi chia li cuối cùng, xin giữ lại những kỉ niệm hạnh phúc, tiếng cười tuổi học trò, những lần nô đùa cùng bè bạn. Hãy nhớ giúp tôi ghi nhớ những lời hứa tuổi học sinh. Để khi tôi tìm về, có thể sống trọn vẹn được cảm xúc.

 

Thân gửi đến người mẹ thứ hai của con.

 

Vụn thời gian, màu tro tàn quá khứ,

Con tìm lại những hồi ức ngày xưa.

Cô giờ đây chẳng còn nơi chốn cũ,

Tóc bạc màu, đôi mắt hiền khẽ đưa.

 

Cầm tay cô, bồi hồi bao cảm xúc,

Sao không thể nói ra được thành câu.

Những ngón tay cô vẽ nên hạnh phúc,

Giờ chai sạn bạc đi vì phấn màu.

 

Thưa cô có bao điều con chưa nói,

Trong con cảm xúc vẫn chưa thành hình.

Bồi hồi nhớ nơi cấp ba bục giảng,

Những con thuyền cô hướng tới bình minh.

Con thuyền đời những đứa trẻ ngây dại

Nói những lời chẳng suy tính lần hai

Cô gom gió lấp đầy con thuyền nhỏ

Cho con thuyền đậu bến cập tương lai.

 

Khi con đi tìm lại mình lúc 16-17, cảm xúc con đã không kìm nổi mà hóa thành giọt nước mắt đọng lại trong khóe mi. Cô giờ đây chẳng thể giữ được vẻ tươi trẻ như xưa nữa. Bàn tay cô, thứ đã giúp chúng em có thể như ngày hôm nay, giờ đã nhăn nheo và chai sạn. Ngày còn thơ bé, con vẫn hay ngân nga " tóc thầy như bạc thêm vì bụi phấn ". Ai biết câu hát ngây thơ ấy giờ đây lại mang nỗi đau xót đến nhường nào. Mái tóc bạc ấy là minh chứng cho nỗi nhọc nhằn, sự vất vả, sự tận tình với công việc của cô. Con không biết phải diễn tả cảm xúc mình thành câu thế nào nữa, và có lẽ tất cả những bạn khác cũng vậy.

 

Con muốn cảm ơn cô thật nhiều. Cảm ơn cô cho những ngày chúng con còn ngây dại, đã nói những lời không nên nói, làm những việc không nên làm. Cảm ơn cô cho những giọt mồ hôi thầm lặng, thời gian và sức lực của cô. Và cuối cùng, con muốn cảm ơn cô, vì cô đã đặt niềm tin tuyệt đối vào con, lúc nào cũng mong muốn con trở thành một người hoàn thiện. Những câu văn này tuy không nhiều, nhưng là tấm lòng chân thành của con. Cảm ơn cô vì đã dìu dắt con, gom gió cho con thuyền của con được đi xa mãi.    
                                                                                             
Nguyễn Minh Tú – 12A11




Ý kiến của bạn Gửi cho bạn bè In bài này Trở lại